Bài viết/Shen Mo. Hai giờ trước trận đấu, huấn luyện viên trưởng đội tuyển Mỹ Pochettino mới xác nhận ngôi sao số một Pulisic không thể ra sân vì chấn thương trong trận gặp Australia. Tuy nhiên, về mặt thực lực, đội Mỹ vẫn vượt trội, cộng thêm lợi thế chủ nhà, họ đã dễ dàng đánh bại đội tuyển Australia có nhiều sự xoay vòng với tỷ số 2-0, lần đầu tiên kể từ năm 1930 giành hai chiến thắng liên tiếp tại World Cup.

Bài viết/Shen Mo Hai giờ trước trận đấu, huấn luyện viên trưởng đội tuyển Mỹ Pochettino mới xác nhận ngôi sao số một Pulisic không thể ra sân vì chấn thương trong trận gặp Australia. Tuy nhiên, về mặt thực lực, đội Mỹ vẫn vượt trội, cộng thêm lợi thế chủ nhà, họ đã dễ dàng đánh bại đội tuyển Australia có nhiều sự xoay vòng với tỷ số 2-0, lần đầu tiên kể từ năm 1930 giành hai chiến thắng liên tiếp tại World Cup.

Đây là lần thứ 6 đội tuyển Mỹ vượt qua vòng bảng kể từ khi World Cup áp dụng thể thức vòng bảng vào năm 1950, và cũng là lần đầu tiên trong lịch sử đội giành quyền vào vòng loại trực tiếp trước một lượt đấu. Tại World Cup 1994 tổ chức ở Mỹ, họ có 1 trận hòa và 1 trận thắng trong hai lượt đầu, tích lũy 4 điểm, nhưng ở lượt cuối họ thua Romania 0-1 trên sân vận động Rose Bowl, nhờ lợi thế điểm số mà may mắn vượt qua Nga và Hàn Quốc để giành vé vào vòng tiếp theo với tư cách một trong bốn đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất. Sau đó 4 lần, đội Mỹ cũng chỉ xác định được suất đi tiếp ở lượt đấu cuối. Đồng thời, 6 điểm là số điểm cao nhất mà đội Mỹ từng đạt được tại vòng bảng World Cup.

Trong trận đấu với Australia, nhiều người nổi tiếng của Mỹ đã đến xem, bao gồm ngôi sao bóng bầu dục Wilson, ngôi sao bóng đá nữ Mỹ Rodman, và tất nhiên không thể thiếu tiểu thư Paris Hilton. Dù thiếu vắng ngôi sao số một Pulisic, nhưng đội Mỹ vẫn thiết lập được thế trận áp đảo nhờ pressing tầm cao và tấn công nhanh, cộng thêm lợi thế sân nhà như "tiếng còi chủ nhà" và may mắn, đã đánh bại đội Australia vốn có thực lực kém hơn một bậc.
Tiền đạo gốc Nigeria Balogun, người đã lập cú đúp ở lượt trận đầu tiên, lần này đóng vai trò kiến tạo nhiều hơn. Phút thứ 11, anh xâm nhập từ cánh trái và chuyền ngược ra, buộc hậu vệ Australia Burgess phải đá phản lưới nhà. Đây là trận thứ hai liên tiếp đội Mỹ có bàn thắng đầu tiên từ pha phản lưới của đối thủ, điều chưa từng có trong lịch sử World Cup, quả thực quá may mắn.
Trước khi hiệp một kết thúc, cú sút của Dest bị cản phá, nhưng Frieman ở vị trí việt vị đã đánh đầu bồi làm tăng tỷ số. Trợ lý trọng tài ban đầu phất cờ báo việt vị, nhưng sau khi xem VAR, trọng tài chính lại thay đổi quyết định công nhận bàn thắng. Sau trận, Australia phản đối rằng Balogun ở vị trí việt vị khi tham gia vào pha bóng, lẽ ra nên bị thổi việt vị và bàn thắng không được công nhận, nhưng kết quả không thể thay đổi.

Trong hiệp hai, đội Mỹ vẫn duy trì sức ép mạnh mẽ, trong khi Australia tung vào sân những cầu thủ ghi bàn ở trận đầu là Irankunda và Metcalfe vốn được cất giữ. Nhịp độ trận đấu nhanh đến nỗi trọng tài chính bị chuột rút trước khi trận đấu kết thúc, buộc trận đấu phải tạm dừng.

Trước khi trận đấu kết thúc, Balogun và Sutral có xô xát cơ thể, gây ra hỗn loạn. Sau trận, Australia đặt câu hỏi về bàn phản lưới của Burgess cũng như nhiều quyết định trọng tài quan trọng trong hiệp hai có thể liên quan đến lỗi dùng tay chơi bóng hoặc thẻ vàng.
Ngoài ra, dù nhiệt độ khi thi đấu chỉ 24°C, nhưng ban tổ chức vẫn bắt buộc thực hiện hai lần tạm dừng để bổ sung nước, mỗi lần 3 phút, trong mỗi hiệp. Kênh Fox tiếp tục cưỡng bức phát quảng cáo trong thời gian bù giờ, gây ra sự bất mãn mạnh mẽ từ người hâm mộ.
Điều khiến đội Mỹ lúng túng còn có phần phát quốc ca trước trận đấu, ban tổ chức đã phát phiên bản với tốc độ gấp đôi, khiến các cầu thủ Mỹ hát theo không kịp. May mắn thay, bầu không khí sau trận rất nhẹ nhàng. Gần 67.000 cổ động viên đã tận hưởng khoảnh khắc ăn mừng giành vé sớm, các cầu thủ Mỹ cảm ơn toàn bộ khán đài, và người hâm mộ đã hát bài dân ca kinh điển "Take Me Home, Country Roads".


Ở trận này, Frieman 21 tuổi là người ghi bàn. Frieman thi đấu cho câu lạc bộ hàng đầu Tây Ban Nha Villarreal, nhưng danh tiếng của anh đến nhiều hơn từ người cha Antonio, cựu ngôi sao bóng bầu dục Mỹ. Năm 1997, với tư cách là wide receiver, ông đã cùng Green Bay Packers giành chức vô địch Super Bowl. 30 năm trước, cha anh đã thực hiện hai pha touchdown trong một trận đấu NFL tại Seattle. 30 năm sau, anh lại ghi bàn cho đội Mỹ tại chính nơi này.

Sau trận, Frieman rất xúc động: "Đối với tôi, đây là niềm vinh dự trọn vẹn của gia đình. Cha tôi vĩ đại, nhưng tôi cũng đã chứng minh được sự vĩ đại của chính mình." Mẹ của Frieman là cổ động viên Liverpool, bà thường gọi con trai là "Little Arnold".
Khi còn nhỏ, Frieman từng chơi bóng rổ, cha anh cũng từng khuyên anh "nối nghiệp" vào lĩnh vực bóng bầu dục. Nhưng cuối cùng, Frieman vẫn chọn bóng đá, môn thể thao anh yêu thích hơn. Sau 6 năm thi đấu cho Orlando City, đầu năm nay, anh chuyển đến Villarreal với mức phí 7 triệu USD.
Pochettino rất coi trọng cầu thủ chạy cánh tài năng này, đã triệu tập anh vào đội tuyển quốc gia từ tháng 5 năm ngoái. Tháng 11 năm ngoái, Frieman lập cú đúp trong trận gặp Uruguay, lọt vào danh sách ứng cử viên Cầu thủ xuất sắc nhất năm của đội tuyển Mỹ.
